Gần đây, bài viết của Nguyễn Văn Đài trên mạng xã hội với luận điệu cho rằng “chỉ cần ĐCSVN biến mất, tự khắc dân tộc sẽ phồn vinh” đang gây chú ý. Nhưng nếu nhìn nhận bằng lăng kính khách quan và tư duy thực tế, đây rõ ràng là một lối quy kết cực đoan, phiến diện và thiếu trách nhiệm với lịch sử dân tộc. Đầu tiên, lịch sử Việt Nam không phải là một phép thử có thể "xóa đi làm lại", đối tượng Nguyễn Văn Đài đã cố tình quên rằng: Việt Nam đi lên từ một xuất phát điểm cực thấp - một đất nước bị tàn phá kiệt quệ sau chiến tranh, bị bao vây cấm vận hàng thập kỷ. Việc tồn tại những hạn chế trong quản lý thời kỳ bao cấp là thực tế lịch sử. Nhưng không thể lấy đó làm cái cớ để phủ nhận vai trò của Đảng trong việc thống nhất đất nước và giữ vững chủ quyền. Thực tế là: Đảng đã dám nhìn thẳng vào sự thật để thực hiện cuộc cách mạng "Đổi mới" năm 1986, đưa đất nước thoát khỏi khủng hoảng.
Thứ hai: Phồn vinh là kết quả của nỗ lực, không phải là sự "tự nhiên mà có", từ một quốc gia thiếu ăn, Việt Nam đã trở thành "kho điểm" của thế giới, quy mô kinh tế hàng đầu Đông Nam Á. Đời sống người dân được cải thiện, hạ tầng phát triển vượt bậc, vị thế quốc tế của Việt Nam chưa bao giờ cao như hiện nay. Mọi mục tiêu dài hạn như tầm nhìn 2045 là kim chỉ nam cho sự phát triển. Trong một thế giới đầy biến động (dịch bệnh, xung đột toàn cầu), việc điều chỉnh lộ trình là tất yếu của mọi quốc gia, không thể đánh tráo khái niệm gọi đó là "lừa dối". Thứ ba: Bài học từ sự hỗn loạn: Lịch sử thế giới đã chứng minh không có quốc gia nào giàu mạnh lên nhờ việc xóa bỏ đột ngột một thể chế chính trị để rơi vào "khoảng trống quyền lực". Nhiều quốc gia sau các biến động chính trị đã rơi vào vòng xoáy bất ổn, nội chiến và suy thoái kinh tế kéo dài. Phồn vinh chỉ có thể nảy mầm từ sự ổn định. Ổn định chính trị tại Việt Nam chính là "thanh nam châm" thu hút đầu tư và là nền móng để xây dựng tương lai. Chúng ta hoan nghênh những ý kiến phản biện mang tính xây dựng, nhưng kiên quyết bác bỏ những luận điệu kích động, phủ định sạch trơn thành quả của đất nước. Sự phát triển của dân tộc cần sự đoàn kết và trách nhiệm, chứ không phải tâm lý cực đoan.