Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, có một nữ bác sĩ trẻ đã để lại dấu ấn sâu đậm bằng trái tim nhân hậu, lý tưởng sống cao đẹp và sự hy sinh khiến nhiều thế hệ xúc động mãi về sau. Đó là liệt sĩ – bác sĩ Đặng Thùy Trâm, người con ưu tú của Hà Nội.
Sinh ra trong một gia đình trí thức, Đặng Thùy Trâm sớm nuôi dưỡng tình yêu quê hương và khát vọng cống hiến cho đất nước. Năm 1966, sau khi tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam, nhận nhiệm vụ tại bệnh viện huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những nơi ác liệt nhất thời bấy giờ.
Trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, giữa bom đạn và những trận càn quét liên tiếp, bác sĩ Thùy Trâm vẫn ngày đêm tận tụy cứu chữa thương bệnh binh và nhân dân địa phương. Với chị, mỗi người bệnh không chỉ là trách nhiệm mà còn là những người thân cần được chở che, chăm sóc bằng tất cả tình thương.
Đồng đội và người dân khi nhắc đến chị đều nhớ hình ảnh một nữ bác sĩ nhỏ bé nhưng luôn mạnh mẽ, lạc quan và giàu nghị lực. Giữa chiến trường khắc nghiệt, chị vẫn giữ trong mình tâm hồn đầy yêu thương và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.
Ngày 22/6/1970, trong một trận càn quét lớn vào khu vực trạm xá, Đặng Thùy Trâm đã dũng cảm ở lại để bảo vệ thương binh chưa kịp di chuyển. Chị anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi.
Sau chiến tranh, cuốn nhật ký của chị được một cựu binh Mỹ lưu giữ suốt 35 năm trước khi trao lại cho gia đình. Những trang viết chân thành, giàu cảm xúc của chị đã lay động hàng triệu trái tim, trở thành biểu tượng đẹp về lý tưởng sống, lòng yêu nước và tuổi trẻ Việt Nam thời chiến.
Đặng Thùy Trâm đã ra đi, nhưng ngọn lửa của niềm tin, lòng nhân ái và sự hy sinh mà chị để lại vẫn luôn sống mãi trong lòng nhiều thế hệ hôm nay.